Ngày vui hôm ấy chẳng phải là khởi đầu, mà là bản giao hưởng mở ra hành trình dài – nơi yêu thương hóa thành mái nhà, nơi từng khóm hoa, từng ánh đèn đều kể lại một lời thề ước.


Cô dâu Ánh Ngọc tựa như một đóa hoa nở giữa mùa hạnh phúc, còn chú rể Hữu Trung là người giữ lấy hương thơm ấy bằng cả trái tim. Giữa khung cảnh lung linh của buổi tiệc , những lời chúc phúc vang lên như những cánh bồ công anh – gửi vào gió niềm hy vọng về một hành trình dài, nơi yêu thương không phai màu theo năm tháng.

Ngày mai, váy cưới sẽ được cất đi, hoa có thể phai màu – nhưng tình yêu ấy sẽ vẫn luôn rực rỡ trong ký ức của cả hai từ đây mãi về sau.
Tin liên quan